Bố cục trong thiết kế mốt

Nhờ sự tồn tại của các thành phần phụ, bộ phận chính càng nổi bật lên.
Về trọng lượng, thể tích, diện tích bề mặt… chúng phải cân bằng nhau (H. 3.43).
Không cân đối một cách có chú ý là trường hợp đặc biệt của bố cục cân đối. Không cân đối trong một hệ thống hợp lý vẫn tạo được một tác phẩm đẹp. Hình 3.44 là một số kiểu quần áo bố cục không cân đối nhưng vẫn tạo được sự hài hòa và vẻ đẹp.
Những vấn đề cần quan tâm khi xây dựng bố cục
Để thể hiện nội dung của bố cục, cần phải xác định rõ tính chất chủ đạo của bố cục. Cần phải xét xem bố cục ta thiết kế thuộc dạng vền vững hay không bền vững. Nếu không bền vững thì hướng vận động của bố cục là sang ngang, lên trên hay xuống dưới. Mọi yếu tố thành phần trong một bộ quần áo đều phải tuân theo định hướng đó.
Hai trục tung và hoành bao giờ cũng là hai trục chuẩn để xây dựng hướng bố cục. Một cách khái quát, nếu bố cục có chiều cao càng lớn, nó sẽ càng có tính hoạt động lên phía trên. Nếu chiều cao bố cục càng thấp, bố cục có tính hoạt động theo hướng nằm ngang.
Một bố cục bền vững thường là bố cục cân đối (H. 3.45a,b,c). Nhưng một bố cục cân đối chưa chắc đã là bố cục bền vững (H. 3.45d.c). Một số kiểu bố cục không bền vững được giới thiệu ở hình 3.46.
Một vấn đề khác cần quan tâm khi xây dựng bố cục là giải quyết tốt mối quan hệ giữa bố cục quần áo với đặc điểm cơ thể người. Nếu người bạn thấp lùn, không nên chọn bố cục bền vững. Nếu bạn quá cao, nên chọn bố cục có hướng vận động đi xuống. Nếu người bạn béo mập, cần tránh bố cục có hướng vận động sang ngang. Bấy giờ bạn đã có thể tự lý giải được tại sao người béo nên mặc áo kẻ sọc ngang. Kỹ hơn nữa, bạn hãy chú ý tới các đường kết cấu cơ thể để thiết kế một bố cục thích hợp với cơ thể bạn. Hình 3.47 là một ví dụ về mối quan hệ giữa chiếc mũ với các đường kết cấu của khuôn mặt.
Cuối cùng, cần phải tạo nên trọng tâm của bố cục. Tính toàn vẹn của bố cục của thể đạt được nhờ sự cân đối giữa phần chính và phần phụ. Không có phần phụ thì không có phần chính. Nhờ sự tồn tại của các thành phần phụ, bộ phận chính càng nổi bật lên. Nhiệm vụ của các thành phần phụ là, hoặc phụ họa cho phần chính, hoặc tạo sự tương phản làm tôn thêm phần chính.
Phần chính của bố cục thường có trọng tâm. Trọng tâm là điểm nhấn nhầm gây sự chú ý (H. 3.48).