Cách lựa chọn trang phục

Các cách phân loại trên đây cho thấy hai chức năng chủ yếu của quần áo là mang giá trị sử dụng và giá trị thẩm mỹ.
Kiểu cách, vật liệu và màu sắc của quần áo mặc thường ngày phụ thuộc vào điều kiện sống của từng vùng (thành thị, nông thôn…), đặc điểm nghề nghiệp (giáo viên, học sinh, công nhân, viên chức…) và mức thu nhập của mỗi người.
Quần áo mặc trong các dịp lễ hội, tiệc tùng… So với quần áo mặc thường ngày, loại quần áo này thường được may từ loại vật liệu đẹp hơn, màu sắc tươi sáng hơn hoặc trang trọng hơn, kiểu may cầu kỳ phức tạp hơn. Kết hợp với các kiểu quần áo lễ hội thường có các trang phục phụ kèm theo như găng tay, túi, ví, đồ trang sức. Nam giới thường thắt và cạt hoặc đính nơ đen trên cổ, v.v.
Quần áo lao động sản xuất, thường là bộ bảo hộ lao động cho công nhân hoặc các quần áo riêng cho từng ngành. Vú dị: áo bờ lo trắng dành cho các nhân viên y tế; áo bờ ly trắng hoặc xanh của nhân viên phòng thí nghiệm; bộ váy áo thêm đồ trang sức giản dị của các chiêu đãi viên ngành hàng không du lịch, v.v.
Quần áo đồng phục: kiểu mặc thống nhất, bắt buộc cho mọi thành viên của một tập thể nhất định không trực tiếp lao động sản xuất, như đồng phục của quân nhân (quân phục), đồng phục của học sinh, v.v.
Quần áo thể dục thể thao: tùy thuộc vào môn thể thao mà chọn kiểu quần áo thích hợp. Chẳng han, khi chơi quần vợt quần áo không nên bó sát người, áo thường là các kiểu không cổ, có tay hoặc không tay. Nam thường mặc quần soóc. Nữ có thể mặc quần soóc nếu mông và đùi không quá mập, hoặc váy ngắn (trên đầu gối) và xẻ nhiều ly để dễ cử động. Quần áo bơi, quần áo chơi thể dục dụng cụ và thể dục nhịp điệu nên may bó sát người, v.v.
Quần áo trong biểu diễn nghệ thuật: là các loại quần áo đặc biệt dành cho các nghệ sĩ sân khấu, ca sĩ, diễn viên xiếc… và các kiểu quần áo đặc biệt cho đông đảo quần chúng dùng trong các hội hóa trang, vũ hội, v.v.
Các cách phân loại trên đây cho thấy hai chức năng chủ yếu của quần áo là mang giá trị sử dụng và giá trị thẩm mỹ. Giá trị sử dụng, chức năng bảo vệ cơ thể vốn là bản chất tự nhiên của quần áo, thì đã rõ. Vấn đề là ở chỗ tìm hiểu thấu đáo các tính chất tiềm tàng của quần áo, ẩn giấy bên trong giá trị thẩm mỹ của nó. Mặc và làm đẹp, cái nào đáng quan tâm hơn cái nào? Thực ra cái nọ làm nảy sinh cái kia, chúng thúc đẩy và hỗ trợ nhau cùng phát triển, tao ra khái niệm “mốt”.