Cách mặc truyền thống

Vì lẽ đó, có thể nói mốt – thời trang là phương tiện văn hóa liên kết mọi người trong xã hội lại với nhau.
Song, kể cả những người đi sau, những người phỏng theo cách mặc của người đi trước cũng chẳng bao giờ làm mất đi cái riêng vốn có của mình: Trên cái nền chung của trang phục đương thời, họ luôn tự khẳng định mình bằng những kiểu cách trang phục riêng, thường thể hiện ra bên ngoài ở màu ắc, hoạt tiết trang trí, trang phục phụ kèm theo. Mặc để cho mình và cho mọi người! Chọn cách mặc chính là giải quyết mâu thuẫn giữa cá nhân và xã hội. Trong khuôn khổ của một cộng đồng xã hội, một lối sống chung bao gồm tư tưởng, đạo đức, thói quen, tập quán, v.v… người nào cũng muốn khẳng định cái riêng. Mỗi con người, trong quá trình giao tiếp, bằng ngôn ngữ, cử chỉ, cách mặc sẽ hòa mình vào xã hội mà vẫn giữ nguyên bản ngã. Trường hợp cựu thủ tướng Anh M.Thatcher, người từng được xếp đứng đầu bảng trong danh sách “10 người mặc đẹp nhất thời đại” do Hội các nhà may mặc quốc tế tổ chức, là một thí dụ. Trong bức điện cảm ơn nhân sự kiện này bà thừa nhận: “Tôi nghiệm thấy rằng, bộ cánh hợp thời trang là trợ thủ đắc lực cho sự nghiệp của tôi, công việc gắn liền với những phản ứng linh hoạt”.
Như thế, ở mức độ nào đó, cách mặc thể hiện mối quan hệ giữa con người với con người trong cộng đồng xã hội: con người không thể thoát ly thị hiếu của thời đại mình. Vì lẽ đó, có thể nói mốt – thời trang là phương tiện văn hóa liên kết mọi người trong xã hội lại với nhau.
Tính nghệ thuật
Nhiệm vụ chung của mọi ngành nghệ thuật – văn học, âm nhạc, hội họa, sân khấu, kiến trúc – là sáng tạo ra cái đẹp. Cái đẹp là một phạm trù thẩm mỹ thuộc tính nhân sinh. Trước cái đẹp, con người thấy thêm tin yêu cuộc sống vì cái đẹp gợi lên những tình cảm tươi sáng, hân hoan, làm tăng thêm sức mạnh, khát vọng sống, gợi niềm cảm phục, tạo nên tâm trạng phấn khởi trong lao động sản suất… Cho nên từ cổ chí kim các triết gia của mọi thời đại đều quan tâm lý giải cái đẹp. Nhà tư tưởng cổ Hy Lạp Pitago đã nói:
“Cái gì hoàn thiện thì cái đó hài hòa. Cái gì hài hòa thì cái đó đẹp”. Hêraclit, một triết gia cổ Hy Lập khác thì cho là cái đẹp có tính chất tương đối: Cùng một vật thể, trong mối quan hệ này là đẹp nhưng trong mối quan hệ với một vật khác lại có thể là xấu. Ông nói: “Con khỉ đẹp nhất so với con người là xấu nhất”. Đêmôcrit cho rằng cái đẹp “ẩn giấu trong mức độ thích hợp”.