Khái niệm mốt và những tính chất chung

Sự khác nhau đó trong trang phục phản ánh đẳng cấp của các nhóm người, cho biết vị trí xã hội, giá trị của cải mà một người chiếm hữu.
Thứ nhất, thời trang là cách mặc thịnh hành, gắn liền với một thời kỳ lịch sử dài, còn mốt thống trị nhất thời, thịnh hành trong khoảng thời gian ngắn.
Thứ hai, thời trang chỉ liên quan tới lĩnh vực may mặc, trong khi đó mốt liên quan tới mọi lĩnh vực hoạt động của cuộc sống.
Ví dụ: mốt thiết kế đồ vật, mốt trang trí nội thất, mốt quan hệ ứng xử giao tiếp (như cách thức cưới xin, tang lễ…).
Thứ ba: thời trang thường bó hẹp trong một phạm vi không gian nhất định vì nó có khuynh hướng gắn với một bộ phận xã hội, một địa phương, một dân tộc hay một vùng thế giới. Mốt được truyền bá trong một phạm vi không gian rộng lớn, thường có khuynh hướng lan truyền khắp thế giới.
Mốt và thời trang có hai tính chất chung: tính văn hóa – xã hội và tính nghệ thuật.
Tính văn hóa – xã hội
Mốt và thời trang là những hiện tượng xã hội vô cùng phức tạp. Hàng ngày, ta có thể gặp hiện tượng như sau: Một nữ khách hàng vào cửa hàng bán quần áo may sẵn. Sai khi đi ngắm kỹ một vòng các quầy hàng, các giá treo hàng, chị thở dài bước ra, không mua gì cả. Không phải vì chị không có khả năng mua. Chị muốn mua và có đủ tiền mua. Đó chẳng qua là vì không có kiểu nào hợp với chị. Tại sao vậy? Có thể thị hiếu thẩm mỹ của chị vượt lên trước số đông. Cũng có thể, chị có một quan niệm riêng về cái đẹp và mốt… Nhưng chưa biết chừng đến một lúc nào đó chị sẽ mua (hoặc may) quần áo theo đúng kiểu mà trước đây chị đã từng không thích. Bởi vì, không một ai có thể sống tách ra khỏi cộng đồng, và dấu hiệu hình thức đầu tiên cho biết sự hòa nhập của cá nhân với cộng đồng là quần áo.
Tính xã hội của mốt – thời trang thể hiện ở chỗ mọi người đều có xu hướng tiến tới một hình thức quần áo chung, song cái chung ở đây là một khái niệm tương đối. Chẳng hạn, trong trang phục thế giới, trang phục châu u khác với trang phục châu Á. Trong trang phục châu Á có trang phục đặc thù Việt Nam. Trong trang phục Việt Nam có trang phục các dân tộc ít người bên cạnh trang phục của người Việt (dân tộc Kinh). Xưa, quần áo của vua chúa khác với quần áo của quan, quân. Quần áo của vua quan khác với quần áo của thứ dân. Quần áo của cung tần mỹ nữ khác với quần áo của con gái nhà nghèo. Sự khác nhau đó trong trang phục phản ánh đẳng cấp của các nhóm người, cho biết vị trí xã hội, giá trị của cải mà một người chiếm hữu.