Quan hệ nhịp điệu

Trong nghệ thuật trang phục có hai hình thức bố cục chủ yếu: bố cục cân đối và bố cục tự do (không cân đối).
Thiếu nó mọi sản phẩm mốt sẽ trở nên buồn tẻ, mờ nhạt.
Quan hệ nhịp điệu
Nhịp điệu là sự biến đối tuần hoàn, sự lặp lại có qui luật của các yếu tố mỹ thuật. Nhờ sự biến đổi tuần hoàn có qui luật đó, nhịp điệu cho thấy hướng vận động của toàn hệ thống, tạo ra các cảm xúc thị giác khác nhau.
Một số cách thể hiện nhịp điệu đơn giản nhất trình bày trong hình 3.40.
Ứng dụng vào mỹ thuật trang phục, tính nhịp điệu thể hiện ở nhiều yếu tố khác nhau. Hình 3.41a thể hiện nhịp điệu ở hình dáng: các hình chữ nhận và hình nửa ôvan sắp xếp xen kẽ nhau một cách có dụng ý. Hình 3.41b thể hiện nhịp điệu về thể tích theo xu thế càng lên trên hình càng thu nhỏ lại. Các đường cong ở túi áo, cổ áo, mũ theo quy luật một tăng (H. 3.42c), sự lặp lại các đường đăng ten trên váy và cổ tay (H. 3.42a), sự bố trí cân xứng các cúc áo (H. 3.42b) đều thể hiện quan hệ nhịp điệu.
Tính nhịp điệu làm cho các yếu tố tạo hình gắn bó mật thiết với nhau, toàn bộ hệ thống hòa quyện vào nhau một cách linh hoạt.
Khi sử dụng tính nhịp điệu nên tránh sự phức tạp hóa, cũng không nên rơi vào sự đơn điệu làm cho sản phẩm trở nên tầm thường, không đủ gây ấn tượng.
Cách sắp xếp các bộ phận chính, phụ hay là bố cục của quần áo
Bây giờ bạn đã có trong tay cả yếu tố mũ thuật trang phục lẫn kỹ thuật tạo mốt. Nghĩa là bạn đã có thể tự thiết kế lấy quần áo. Bạn cứ làm việc đi. Nhưng với những vấn đề đã trình bày ở phần trên, bạn mới chỉ liên kết hình thức các yếu tố mỹ thuật với nhau. Còn một nội dung quan trọng của thiết kế mốt chưa được đề cập tới: đó là bố cục.
Bố cục là sự kết hợp tất cả các yếu tố hình thức của hệ thống trong một tổ chức toàn vẹn, thống nhất, hoàn chỉnh để chuyển tải tư tưởng thẩm mỹ của tác phẩm là cái đẹp.
Các hình thức bố cục
Trong nghệ thuật trang phục có hai hình thức bố cục chủ yếu: bố cục cân đối và bố cục tự do (không cân đối).
Một bố cục cân đối phải thể hiện tương quan điều về vị trí, mức độ to nhỏ của các yếu tố tạo hình trên hai nửa khác nhau của cùng một tổng thể. Về vị trí, các yếu tố tạo hình phải đối xứng nhau qua trục đối xứng, thường là trục thẳng đứng nằm giữa ngực nhưng có thể là trục ngang giữa lưng hoặc trục nghiêng (rất ít gặp).