Quan niệm đúng về mốt

Trên con đường vươn tới cái đẹp, đưa cái đẹp vào thực tế cuộc sống, những mốt thực sự có giá trị thẩm mỹ sẽ được hoàn thiện, tồn tại lâu dài. Những mốt chưa đẹp sẽ mất dần đi.
Nói mốt là một nghệ thuật không chỉ đúng với nghĩa bong, mà cả nghĩa đen. Người ta đến với các buổi biểu diễn mốt đôi khi không phải để tìm kiếm một kiểu mặc mới lạ mà là để thỏa mãn nhu cầu thưởng thức cái đẹp qua thị giác. Thực vậy, xem tác dụng của các hình thức quảng cáo cho sản phẩm may ta thấy chỉ với 1% hiệu quả quảng cáo, các nhà kinh doanh hàng may mặc chẳng kiếm được mấy lợi nhuận. Nhưng các nhà kinh doanh biểu diễn nghệ thuật lại tùm được ở đó nguồn thu lớn. Thực chất vấn đề là ở chỗ người ta đến các buổi biểu diễn mốt để thưởng thức cái đẹp. Nếu cơ thể con người là đẹp nhất thì nghệ thuật làm đẹp ngay trên cơ thể người là hấp dẫn nhất.
Tuy nhiên sẽ là sai lầm nếu cho rằng chỉ những quần áo biểu diễn mới là đối tượng của nghệ thuật. Quần áo luôn có hai chức năng: sử dụng và thẩm mỹ. Ngay cả những quần áo mặc thường ngày, chức năng thẩm mỹ vẫn cần được chú trọng. Có điều, ở đây giá trị đó được đo bằng thước đo khác – tính thực tiễn hay là mức độ tiện lợi trong sử dụng. Chính vì thế nghệ thuật tạo mốt quần áo thuộc ngành mỹ thuật ứng dụng. Nhiệm vụ của mỹ thuật học ứng dụng là tìm sự thống nhất giữa hình thức và nội dung. Nội dung ở đây được hiểu là ý nghĩa sử dụng quần áo. Hình thức được hiểu là yếu tố thẩm mỹ, giá trị nghệ thuật.
Nếu chọn ra một nội dung cụ thể nào đó, ta sẽ thấy chỉ có một số hình thức nhất định phù hợp với nó. Bất cứ một sự kết hợp khập khiễng nào cũng làm mất đi tính thẩm mỹ của quần áo. Ở thời đại – xã hội tiến bộ và cách mạng khoa học kỹ thuật, nhu cầu thẩm mỹ ngày một cao hơn. Quần áo phải phong phú và đa dạng, phải kết hợp chặt chẽ giữa tính sử dụng và tính thẩm mỹ. Ngành công nghiệp may mặc phải thỏa mãn cả hai nhu cầu trên của khách hàng sao nên lạc lõng. Họ muốn thuộc về số đông, trở thành thành viên trong cộng đồng xã hội. Những người theo mốt sau cùng là những người thuộc trường phái “bảo thủ”. Họ có một quan niệm riêng về giá trị thẩm mỹ và khăng khăng giữ định kiến của mình về mốt. Nhưng đến một lúc nào đó họ sẽ tự thấy mình trở nên lập dị do cách mặc lỗi thời của mình.