Tính văn hóa – xã hội

Trang phục Anh đơn giản cả về đường nét, hình dáng, thể hiện quan điểm thẩm mỹ của người Anh là tính thực tế, tiện lợi trong sử dụng.
Như thế quần áo là một chuẩn mực, một thước đo tính lệ thuộc của mỗi con người vào những giá trị vật chất và tinh thần nào đó trong xã hội.
Theo thời gian, ranh giới giữa các giai cấp, các đẳng cấp xã hội bị xóa nhòa đi cùng với quá trình dân chủ hóa. Nhưng đặc trưng xã hội của quần áo (trang phục) thì vẫn còn và ngày càng thể hiện sinh động.
Ngày nay, nhìn vào trang phục của một người ta có thể nhận biết người đó là công nhân, nông dân hay viên chức, giáo viên hay học sinh, v.v… Nhưng các cách trang phục khác nhau không phản ánh về đẳng cấp xã hội. Ở đây sự khác nhau là do các chức năng sử dụng mà chúng phải đảm nhiệm trong các môi trường, các lĩnh vực hoạt động khác nhau.
Hệ thống hóa các kiểu mặc khác nhau trong một khoảng thời gian nhất định, ta thấy chúng có một phong cách chung. Chẳng hạn, thoáng nhìn trang phục của thanh niên trên đường phố châu u, có thể thấy mỗi người đều mặc theo cách riêng của mình, không ai giống ai. Nhưng quan sát kỹ, ta sẽ thấy cái chung: Hàng nghìn cặp đùi phụ nữ phơi trần dưới ánh nắng hè rực rỡ (những năm 60). Những chiếc áo sơ mi nữ mang bằng loại vải trong suốt, chỉ có hai chiếc túi mang bằng loại vãi khác là khéo léo che đậy những “vị trí chiến lược” (những năm 80). Đường phố Hà Nội với các quần bán quần áo may sẵn đầy ắp các sạp hàng xem ra thật muôn hình nghìn vẻ. Song, nữ thanh niên ngày nay hầu hết đều mặc áo sơ mi thụng bỏ tà áo trong chiếc quần âu. Vậy mà chỉ trước đó ít lâu, mốt phổ biến còn là chiếc áo chẽn bốn ly và chiếc quần đen may xéo vải!
Có một phong cách chung như vậy bởi vì mọi người đều hướng tới một thị hiếu thẩm mỹ chung, một “tâm hồn” chung của xã hội. Kiểu này hay kiểu kia chỉ là những biểu hiện cụ thể khác nhau của tâm hồn chung đó.
Cái chung này luôn phản ánh đặc tính của dân tộc. Chẳng hạn, trang phục Pháp có đặc điểm là rất chú ý tới các chi tiết trang trí. Trang phục Anh đơn giản cả về đường nét, hình dáng, thể hiện quan điểm thẩm mỹ của người Anh là tính thực tế, tiện lợi trong sử dụng.
Mỗi dân tộc có một nền văn hóa riêng, phản ánh nội dung bên trong của cả cộng đồng xã hội đó. Văn hóa dân tộc được lưu lại trong các di sản văn hóa, có thể là công trình kiến trúc, nhà cửa, quần áo, vật dụng, sách vở, quan điểm, lối sống, thị hiếu, v.v…