Trang phục Việt Nam qua các thời đại

Tuy nhiên, do điều kiện sinh hoạt, đời sống còn thấp kém, người dân xưa thường dùng các màu đen, vàng đất, nâu sồng, v.v.
Vài nét về trang phục Việt Nam
Trải quà 4000 năm lịch sử, trang phục của người Việt biến đổi lúc chậm, lúc nhanh với những nét độc đáo riêng mang đậm phong cách dân tộc. Song nhìn chung, sự biến đổi của trang phục Việt Nam cũng theo dòng phát triển của trang phục thế giới.
Trang phục thời Hùng Vương
Căn cứ vào những hình người trên mặt trống đồng hoặc trên những hiện vật khảo cổ bằng gốm hoặc bằng sứ khác, có thể rút ra nhận xét là người Việt cổ trang phục đơn giản. Đàn ông đóng khố. Đàn bà mặc áo ngắn chui đầu, váy kín (hai mép vải được khâu lại thành hình ống) hoặc váy mở (là một mảnh vải quấn quanh thân). Cả đàn ông, đàn bà đều cắt tóc ngắn. Vào dịp lễ hội, người Việt cổ mặc áo lông chim, hoặc các bộ trang phục bằng vải thô dệt từ sợi đay. Những hoa văn trang trí trên trang phục của người Việt cổ qui về hai loại hình chính: hình Mặt trời tượng trưng cho quyền lực cao nhất, chi phối toàn bộ cuộc sống con người, và hình con rồng thể hiện quan niệm của người Việt cổ về nguồn gốc của mình là con lạc cháu rồng.
Thời phong kiến
Trải qua các triều đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn… trang phục Việt Nam đã nhiều lần thay đổi, nhưng đều có nét chung nhất là thể hiện sự phân chia giai cấp rõ rệt.
Quần áo của vua quan khác với quần áo của thứ dân. Vua mặc “long cổn” (áo thêu rồng uốn khúc) hoặc “hoàng bào” (áo màu vàng), thắt đai lưng to bản, đầu đội mũ “miện”, chân đi “hia” (loại giày vải, mũi cong, cổ cao).
Các quan trong triều trang phục tương tự như vua như khác màu (nhất là không được mặc màu vàng), hoa văn chủ yếu là hình sóng nước (rất ít khi được dùng hoa văn hình con rồng).
Cung tần mỹ nữ mặc xiêm y màu sắc rực rỡ, hoa văn trang trí cầu kỳ (chủ yếu là các hoa văn hình hoa sen, hoa cúc, dương sỉ, chim phượng…).
Dưới thời phong kiến nông nghiệp phát triển. Nghề trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải hình thành và càng về sau càng phát triển hơn. Người dân Việt thời đó đã dệt được các loại vải gai, the, lanh, lụa, gấm vóc và một số vải mang đặc tính địa phương như “nái”, “sồi”, “đoạn”, “lĩnh”, “sa”, v.v. Tuy nhiên, do điều kiện sinh hoạt, đời sống còn thấp kém, người dân xưa thường dùng các màu đen, vàng đất, nâu sồng, v.v.
Người lao động trang phục đơn giản. Đàn ông búi tóc, cởi trần (tục săm mình trên thân mình khá phổ biến thể hiện sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên), mặc quần rộng bằng vải thô. Vào dịp lễ hội, đàn ông khoác áo dài, đầu đội khăn xếp, tay cầm ô đen.